Pham Thai- feb 18, 2013 - Đây là bài post Những ngày xưa (mình post lại lần nữa)
... Hôm nay trời mưa do không khí lạnh, lại nhớ ngày ấy mặc cho giá rét, mưa ướt tê cóng tay chân, nhóm rủ nhau đi phát cỏ rồi xin dây rau lang về trồng chỗ gần bến nước.. ai cũng tự nói với mình là
cứ trồng rồi được gì ăn nấy, không củ thì lá cũng được .. còn hơn nhịn đói đứt bữa, mà lại trúng ngay đầu mùa , trồng trỉa cần nhiều sức lực lắm.. Mỗi người tự đan 1 tấm tranh nhỏ để làm áo che mưa, không cúi xuống trồng được vì nước sẽ chảy vào cổ vào đầu, đành cứ đứng chờ mấy ông đàn ông vun luống xong thì đi theo che mưa cho mới trồng được... có cái rựa phát mượn của mấy nhà lên trước nhưng lại tuột cán mất, phải cầm cái lưỡi rựa mà quơ qua quơ lại, rồi chặt củi nhỏ nhóm lửa sưởi nhưng mà lạnh quá, chặt lâu quá nên rủ nhau đi gom, bứt mấy bụi cỏ lau khô đốt cho nhanh có mà sưởi... gần chục con người, loay hoay từ sáng sớm cho đến quá trưa - đoán là như vậy bởi nghe mùi thơm người ta nấu cơm trưa bay trong gió, cả nhóm đội áo mưa tấm tranh, bây giờ thì còn cuộn quanh người như cái áo cho ấm... lại bàn nhau mai mốt trời còn mưa, đất còn ướt, thì lại đi xin dây lang trồng nữa, cũng may là có mấy nhà họ thu hoach khoai lang khoai mì dần cho heo gà ăn nên có để mà xin làm giống, rồi lại trồng thêm khoai mì nữa, cứ kệ có cái cây ra lá hái ăn còn hơn nhịn đói, mà dự tính là đến gần 3 tháng mới khổ thân chứ, rồi lại phải chờ đậu trỉa xuống nó mọc lên ra bông ra trái nữa, ........khi đó mới có để mà ăn, tính ra dễ chừng phải 5-6 tháng ấy chứ, hổng biết rồi sẽ xoay trở ra sao nữa............
Cái ngày mà hái được nhúm đọt đậu trắng, người ta thì cắt bỏ để đậu ra bông còn mình thì chắt chiu đem về luộc chung với rau lang mà ăn, ăn cái mình làm ra lần đầu tiên mà ai cũng nước mắt rưng rưng... chừng đó mới dám tin là đỡ đói rồi, chờ từng ngày trái đậu già để hái vô luôc ăn cho đỡ thèm cái ăn.... vậy đó cái ngày mới vô trỏng gian truân tới vậy đó chị à, chị hỏi thì tui mới kể, chớ kể ra rồi nước mắt lưng tròng đây nè chị... Đói, hết gạo, hết tiền, phải xin mượn của mấy người lên trước, nhưng họ cũng hổng có dư, gần cả trăm con người, lớn bé đủ cả, ai cũng đói mờ cả mắt, xin hái mót đậu rài trên rẫy để ăn mà có được bao nhiêu, .. may nhờ có nhà mấy người lên trước nên còn chỗ nương tựa chút đỉnh chớ không thì hổng biết rồi sẽ ra sao nữa, may có nhà bác bốn Triều còn nguyên lẫm lúa để dành gom lại từ ba bốn năm rồi, bác ấy thương mà xuất ra cho, cũng phải đến sáu bảy trăm ký lúa, (lúa rẫy làm năng suất thấp lắm, cả sào đất lúa được tạ, tạ rưỡi lúa là hết mức rồi...), nhờ đó mà ráng qua cái đận đói đó đợi được tới mùa có đậu trắng để ăn, rồi sau lâu nữa mới tới có bắp... ..
thiệt cảm ơn nhà bác Triều, và cảm ơn tất cả các nhà lên trước đó, kể cả mấy người dân tộc giúp chữa bệnh bằng cây lá rừng nữa.... Vậy đó nhưng cũng chỉ cố thêm được hơn tháng chớ mấy, lại đói mờ cả mắt, nhưng khả năng giúp của mấy nhà lên trước chỉ tới đó, hết lòng hết sức rồi... Bí bách quá nên lại xin mượn lúa của người dân tộc trong buôn ở gần đó, họ cũng thương khi thấy cả chục người qua năn nỉ xin mượn lúa ăn, mà ai cũng như chiếc bóng, trai trẻ mà giờ đi còn hổng nổi, chỉ dám mượn 1 tạ mà chia nhau đùm túm mỗi người 1 túi chớ vác khiêng hổng còn nổi nữa mới thấy tội chớ.., đó là lời kể của người cho mượn, mà lại hổng dám mượn nhiều, sợ mùa bị trễ thì làm đói lây sang nhà người cho mượn, nếu trời hổng thương mà làm cho trễ mùa thì đành chịu đói chết mà còn hổng trả được nợ lúa mượn này nữa..........Nhờ có thêm ít lúa mượn đó mà lắt lay tới khi trời đổ mưa và bắt đầu làm mùa được, khi đó thì rau lá nó lên lại nhiều, có cái để mà ăn đỡ dạ,......Ở quê thì hổng có đất đai, làm thuê cả 1 mùa dư được hơn bao lúa chớ mấy, đó là họ thương còn cho mình làm thuê, chớ họ hổng cho thì chịu đói meo, đi ăn xin cũng có......tụi tui toàn là người nghèo nên mới đi dinh điền mong là lên đây có đất đai, ráng làm kiếm cái ăn, ai dè mới lên chân ướt chân ráo đã đụng cái chuyện đói ăn khổ tới vậy......... Qua năm đầu đó rồi thì sau cũng đỡ dần, chịu siêng chịu khó làm thì cũng có, làm được nên nhất mới chừng 2 mùa chớ mấy, chưa kịp mừng đã phải bỏ nhà bỏ cửa chạy, người ra bmt , người đi chỗ khác tứ tán hết cả, có người còn mang theo được chút đỉnh có người đi mà chẳng đem được gì... ra đây làm thuê làm mướn gầy dựng lại từ đầu.. nghĩ thiệt là tiếc, và cũng thiệt là tủi cho cái thân phận tụi tui lắm, ..đâu phải làm biếng hổng chịu làm ăn, có rẫy, có sức làm đó mà phải đành bỏ ra đây làm thuê, bữa đói bữa no ... .. , cũng cố gắng đùm bọc nhau nhưng ai
cũng khó, mỗi người mỗi nẻo, đi thăm được nhau là đã khó, có nhà còn phải thay đổi gốc tích, nói tiếng vùng khác, thay đổi tên họ, sống khép mình ...... Ra đây rồi lâu lâu lại ngồi nhớ về hồi ở trỏng, có ai quên chút nào đâu, từ cái ngày đi lên cho tới chừng ra đây, bao nhiêu là chuyện, hổng có quên chút nào hết... chỉ sợ lâu sau này ở ly tán hết thì có khi quên ít nhiều, nhưng mà chắc là các chuyện có liên quan tới mình, chuyện đói ăn, nhường cơm sẻ áo cho nhau hồi đó .. thì khó mà quên....
Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2019
Ngày trở về của nó
6g chiều tối nó về đến nhà chị nó, mặt mũi áo quần bị ám khói xe đò đen xì cả, chị nó mừng vì nó về nhưng nhìn nó mà ái ngại quá, nó háo hức kể về chuyện nó được về và chuyến đi về của nó cho chị nó nghe.. nó mới được người ta cho giải ngũ về sau hơn 2 năm nằm chữa bệnh mãi ở quân y viện mà bác sỹ chẳng chữa hết được bệnh cho nó, cũng chẳng rõ nó bệnh như thế nào chỉ đoán già đoán non rồi cho nó thuốc vậy thôi, họ cũng có nhiều máy móc chẩn đoán và thuốc tốt nhưng chịu bó tay nên họ quyết định cho nó giải ngũ và nó về với 1 lô thuốc lớn người ta cho uống cả 6 tháng tới, ... nó nói vậy là nó thành công được trở về nhà không phải đi lính nữa, nó hồ hởi kể về chuyến đi về của nó, từ sài gòn về nó chọn đi theo đường 14, nó thích đi theo đường này để hiểu biết thêm, tuyến đường này lâu nay người ta hầu như không chạy sài gòn ban thuột nữa mà chỉ chạy đường nha trang đi vòng xuống quốc lộ 1 cho an toàn vì đánh nhau dữ quá, mấy cái trận đồng xoài, rồi phú giáo, nhơn thành.. chiến tranh dữ dội nên xe không chạy đường này nữa, nó bảo có lẽ nó chỉ có 1 cơ hội này để đi đường này cho biết, biết cả sự khốc liệt của chiến tranh đã xảy ra để bổ sung thêm những hiểu biết về sự khốc liệt chiến tranh vào dịp Mậu thân mà nó từng chứng kiến ở Huế trước khi nó bước vào quãng thời gian sống trong các quân y viện, nó nghĩ chắc mai mốt về nhà làm rẫy chắc hổng có mấy cơ hội đi đâu nữa.., để đi về nó phải đi theo từng chặng đường, trước tiên nó đi chặng sài gòn tây ninh, rồi xuống xe dọc đường nó đi tiếp lên quảng đức - gia nghĩa, đắc nông, rồi lại đón xe đi tiếp chặng gia nghĩa dăk min, tới đó lại đi xe dăk min ban thuột, nhiều chặng vậy đó nhưng nó sẵn sàng chịu đựng đi để cho biết thêm, xe đò loại nhỏ và chở nhiều người nên đa phần ngồi chen chúc nhau, có khi phải ngồi sau xe, đu bám ở đằng sau nên vất vả lắm cơ, nhất là chặng dăk min ban thuột nhiều người đi quá nên mấy anh trai như nó nhường chỗ và ra đu bám đằng sau xe cả, cái xe bị xì ống khói nữa nên cuối cùng mặt mày áo quần nó bám đầy muội đen xì, nhìn cứ như người ấn độ, nó cười nói với chị nó như vậy.., chị nó hỏi sao hổng về qua nhà xe chạy ngang qua mà, nó bảo nhân tiện theo xe về thăm chị luôn, trước 1 chút cũng được mai mốt nó về nhà rồi đi thăm sẽ bất tiện tốn tiền nữa, mà làm nông chắc chẳng có mấy đồng, nên hà tiện 1 chút vậy.. Nó tắm giặt rồi nghỉ thôi, có lẽ trong nó bây giờ là cảm giác hạnh phúc nhất, nó như con chim sổ lồng được tự do, từ nay nó được về sống cùng gia đình, bên cha mẹ anh chị em mà nó phải rời xa từ năm 7 tuổi để theo nghiệp tu hành mà người ta gán ghép cho nó, bây giờ thì không đi lính giết người- chết chóc cũng không phải ở chùa nữa rồi... Mấy cái áo trắng mà nó mua mặc toàn vải tốt và dày, riêng cái áo mặc đi về thì ám khói đen mà nó giặt tốn nhiều xà bông quá nhưng vẫn không sạch trắng được, sáng ngày đem áo ra phơi nhìn cái áo màu không còn trắng nữa chị nó tiếc quá, cứ trách nó sao hổng chọn chỗ ngồi trên xe mà đứng làm chi, lại đứng gần ống khói để bị đen xì vậy.. nó chỉ cười trừ thôi, 1 lúc lâu cái áo phơi chưa khô, nó chợt nảy ra ý định mới, bây giờ về chủ yếu là đi làm nông với gia đình thôi nên có cần gì áo màu trắng đâu, nghĩ cách nhuộm màu cho hết cả 3,4 cái áo trắng luôn đi, nó nhớ lại hồi nhỏ bà nội hay dùng nước tro với thuốc nhuộm để nhuộm áo quần hồi nó còn nhỏ ở nhà, nó nghĩ tới dùng màu đất đỏ như vậy sau này sẽ không thấy dơ áo khi mặc nữa, vậy là với đất cùng với tro bếp nó hì hục vò ngâm, xả để nhuộm áo, loay hoay đến trưa nó cũng làm xong, phơi 1 dãy 4 cái áo màu cam cam đất đỏ, nó thấy hài lòng lắm. Trưa chị nó với bà 7 đi bán ngoài chợ về, thấy dãy áo nó phơi thì nói ngay cái thằng chắc lại bệnh rồi chớ sao đi về đen thui vậy rồi bây giờ lại đem nhuộm cả 4 cái áo trắng, sao hổng để mặc màu trắng cho đẹp đẽ mà lại nhuộm, rồi ai đời lại lấy đất mà nhuộm màu nữa chớ, đúng là điên hết biết, người ta thì có cái áo trắng tốt để mặc là may lắm rồi còn mình thì lại đi làm cho cái áo trắng thành ra màu đất bẩn như vậy, mặc đi đâu được nữa, tiếc mấy cái áo thôi... họ nghĩ vậy nó có giải thích cái ý mình thế nào cũng chẳng ai nghe ra cả.. hơi buồn lòng, nó đành chịu thôi, không thể giải thích cho họ hiểu được. Sáng hôm sau áo khô hết rồi nó thu xếp rồi về nhà ba mẹ, chuyện nghĩ nó đau bệnh đành để đó từ từ giải thích thêm... Nó về nhà Ba mẹ sống, nó sống tiếp lại quãng thời gian thơ ấu đã mất trong gia đình mình, nó có rất nhiều chuyện tâm sự, nhiều những chuyện nó cần biết về những gì gia đình đã trải qua suốt mười mấy năm nó hổng ở nhà.. Nó cảm thấy mình lại như con trẻ, nó muốn nũng nịu cùng mẹ, quấn quít bên cha, ríu rít chuyện trò như những trẻ con khác mà nó từng thấy ngày nhỏ, những năm tháng nó phải sống trong thân phận 1 chú tiểu nên không thể làm được.. nó xin ngủ cùng mẹ để tâm sự, nó xin nằm bên ba để hỏi han, cùng cả nhà đi làm rẫy mỗi ngày, cùng ngồi ăn 1 mâm cơm với ba mẹ và các em, nó cũng ăn theo lối chay thôi, nó quen như vậy rồi .. nó sống thật hạnh phúc yên ổn và ấm áp trong gia đinh. Chị nó thỉnh thoảng về thăm, cũng rất quan tâm nó sống ở nhà như thế nào, nhưng ngặt nỗi khi nghe kể những chuyện nó ngủ cùng mẹ, cùng ba thì chị nó lại khẳng định là nó có vấn đề thần kinh, bệnh tật chớ ai đời lớn hơn 30 tuổi còn đòi ngủ chung với mẹ.. cứ nghĩ và nói như vậy chị nó gieo vào lòng ba mẹ nó và các em ý nghĩ nó đau bệnh thần kinh, người ta chữa hổng hết nên mới cho nó về, phải quan tâm coi chừng nó phát bệnh nhiều hơn.. ngày trước khi nó còn ở quân y viện sài gòn ba nó có lặn lội đường xa vào thăm nó, 1 lần duy nhất và cũng là người duy nhất đi thăm bệnh nó, ba ở với nó 3 ngày, nó xúc động vô cùng, ngày ba nó về nó đi theo tiễn chân, dắt ba qua đường xong nó đi trở về mà chân không muốn bước cứ đứng mãi 1 chỗ ngắm nhìn theo ba nó, ba nó cũng vậy cứ nhìn nó miết, nó lỡ nhịp đèn đỏ rồi nên đành đứng im cho xe chạy chờ nhịp đèn đỏ tới mới đi được, ba nó thấy nó cứ đứng giữa đường mà xe thì chạy bốn xung quanh nên lo lắng nhiều lắm, cái hình ảnh ấy ấn tượng mãi, về nhà ba nó kể cho chị nó và những người khác nghe, ai cũng chỉ nghĩ là nó phát bệnh nên đứng giữa đường chẳng sợ xe cộ gì cả, hầu như không ai hiểu được hoàn cảnh lúc đó, chuyện này được ghi nhớ kỹ và xem như 1 dấu hiệu bệnh tật của nó...., sẵn có những ấn tượng cũ như vậy nên vậy là đối với cả nhà nó mặc nhiên trở thành 1 kẻ bệnh tật mà không thể nào phân trần cho ai hiểu được, nó buồn quá đi mất, nó trở về sống cùng gia đình là để làm trách nhiệm con trưởng chăm lo cho ba mẹ và các em chăm lo cho gia đình, nó chưa làm được gì thì ngay lập tức bị biến thành kẻ bệnh tật thế này thì nó còn làm gì được nữa, nó sống thế nào bây giờ, dự định của nó làm sao làm được, đúng là cuộc đời nó toàn gặp chuyện bất hạnh chẳng như ý gì cả, lúc nhỏ chỉ vì nhường nhịn miếng ăn mà mang tiếng đến nối bị bắt đi tu, đi tu thì vì thầy dạy mình không được lòng giáo hội nên học trò của thầy đi thi vào hàng tăng lữ (đại đức) chẳng ai được cho đậu cả, rồi người ta lại bắt tay với cảnh sát kéo đến bắt cả lũ học trò của thầy đi lính, coi như đóng cửa chùa luôn vậy, đi lính thì ở tận
vùng chiến sự cam go nhất, giết chóc tơi bời, cố giả đau bệnh để nằm quân y viện mãi chịu bao nhiêu điều trị, thử nghiệm, tác dụng phụ của thuốc.. để được người ta cho giải ngũ, để được về nhà, tưởng là có được hạnh phúc sống ai dè lại chịu cái cảnh bị xem là bệnh nhân thường trực như thế này...
ông trời ơi lỗi ở đâu vậy??
Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019
Cái duyên và sự gán ghép
Hôm đó có lẽ là ngày vui mừng nhất của ông Hai, của cả dòng họ bởi ông Hai vừa sinh được thằng con trai, đứa con trai mà cả gia tộc ngày đêm mong ước có được.. nó được sinh ra trong 1 cái bọc, ông Hai tự tay xé rách bọc ra để lộ thằng bé và nghe nó cất tiếng khóc đầu tiên chào đời, người ta nói con nít đẻ bọc như vậy là rất khôn, rất giỏi sau này đấy, ông Hai mừng lắm, ông đặt tên cho thằng nhỏ là Đủ - ý nghĩa là về con cái có đủ nếp tẻ.. Nhà ông là nhà độc đinh đã 2 đời rồi, ông lấy vợ về thì cũng chỉ có toàn con gái, vì dòng giống bà vợ đã tự mình đi cưới vợ 2 cho ông, may mà bà này sinh ngay được con trai đầu lòng, quả là đáng mừng, xứng với công sức lo liệu của mọi người trong nhà..
Thằng Đủ ở nhà chỉ chơi với mỗi chị 8 của nó, chị 3, chị 5 đều đi lấy chồng cả rồi.. chị 8 nó thương nó lắm, quan tâm chỉ dạy trò chuyện với nó, chơi và học cùng nó .. hằng ngày nó vẫn cố giúp đỡ chị học nấu cơm, cắt hái rau, gọt đu đủ, bí để nấu canh.. tay chân nó còn vụng về lắm nhưng nó rất kiên nhẫn và chịu khó tập làm, nó mới 6-7 tuổi chớ mấy, ba mẹ đi làm, rồi còn bận chăm lo mấy đứa em nhỏ nữa nên nó chơi với chị 8 của nó là chủ yếu.. những chuyện trách nhiệm con trai cả, chuyện làm chuyện tốt không cần kể công, chuyện nhìn sự việc phải biết suy xét cẩn thận không nên hời hợt nhìn chỉ bề ngoài, nhìn cái đập vào mắt mình ngay mà thôi.. nhưng chuyện đó với tuổi nó cũng khó mà hiểu hết nhưng nó thông minh và chịu học lắm nên nó tỏ ra có hiểu biết, hiểu chuyện sớm hơn so với tuổi của nó..
Ở nhà quê thời đó sống khổ và lam lũ lắm, nhà lại đông người nên ba mẹ nó phải làm lụng suốt ngày ngoài đồng, em út thì cái ăn cái mặc đều thiếu thốn, nó thấy thương lắm, nhưng nó chua biết làm gì phụ Ba mẹ, nó chỉ biết mình phải nhường nhịn cho các em, cho Ba mẹ những miếng ăn ngon hiếm hoi có được, nó chỉ toàn ăn rau , đu đủ, đậu, với ít cơm còn toàn ăn khoai, nhường cơm cho Ba mẹ, cho các em nhỏ... nó chỉ có thể làm được vậy.. nó cố gắng học hỏi, cố gắng tập tành làm việc, những việc trong nhà, chuyện cơm nước giúp chị, giúp bà nội.. Trong nhà cũng thương nó có món ăn ngon cũng muốn nó phải gắp ăn 1 vài miếng nhưng nó nghĩ như vậy nên nó từ chối, hổng ăn,.. nhiều lần vậy khiến mọi người sinh nghĩ ngợi, họ cứ gặng hỏi mãi vì sao hổng chịu ăn cá thịt.. nó chẳng biết nói sao cả, không thể nói cái ý là nó muốn nhường nhịn, tuổi của nó không đủ lý lẽ để giải thích cho mọi người hiểu bụng nó, nó cứ lảng tránh nói hổng thích ăn thôi, gặng mãi hổng được mọi người lại nghĩ hay là bụng nó có vấn đề, hỏi nó có phải ăn bị đâu bụng phải hông, nó như có lý do để lý giải chuyện hổng chịu ăn cá thịt của mình, nó gật đầu đại đi vậy để cho mọi người khỏi tra xét hỏi hoài... nhưng nó đâu biết cái gật đầu tai hại đó lại làm ảnh hưởng lớn đến cuộc đời nó, đến gia tộc nhà nó mai sau này... Chị 8 của nó, rồi bà nội nó rồi các bà các dì các cô ai cũng cho là cái lý do đó là thật, đến nỗi họ bàn tán hoài săm soi hoài để thành 1 chuyện kỳ lạ, .. thế rồi có ai đó nghĩ và đưa ra cái ý kiến có lẽ nó có duyên tu hành, .. cái ý nảy sinh bất chợt này mau chóng thành cái nút thắt gán ghép cho cuộc đời nó, nhiều lúc giỗ cúng ngồi trong mâm ăn, các dì , bà cũng gắp thịt cá cho nó bảo ăn nhưng người nhà nó lại nhanh miệng nói đỡ nó hổng ăn được sợ việc đó làm mất lòng khách, nó hỡi ôi, dù nó có muốn ăn thì cũng không thể được nữa rồi, cứ bị gạt gói ngay như thế đó, nó chẳng có cơ hội để giải thích hay đính chính lại gì nữa cả..
ông Hai biết được chuyện thì dư luận đã rộ lên quá rồi, hổng thể chữa được, ai đời đứa con trai đầu, đứa con giỏi giang ngoan hiền, đứa con gắn với hy vọng của giòng tộc lại bị cái tiếng có duyên đi tu hành, biết làm sao bây giờ.. bà nội nghe theo người ta bàn nói với ông Hai để nó đi tu cầu phước cho gia tộc, chuyên nối dõi dẫu sao cũng còn mấy thằng em trai nhỏ mới sinh sau,... Cực chẳng đã ông Hai dắt nó lên chùa gần đó gởi sư ông xin cho nó đi tu, nó bắt đầu trở thành chú tiểu trong chùa khi vừa 7 tuổi..nghe mọi người khuyên đi tu cầu phước cho dòng họ cái lý do đó nghe cũng hợp lẽ nên nó thuận nghe theo, hơn nữa ba mẹ nó cũng quyết định như vậy rồi mà, thật bụng nó đâu có muốn đi tu vì mỗi cái chuyện không đâu là hổng chịu ăn thịt cá của nó.. nó ở chùa được tròn năm thấy nó thông minh nên sư thầy gởi nó đi sài gòn học đạo pháp ở chùa lớn trong đó.. nó chính thức xa nhà từ đó..
Thằng Đủ ở nhà chỉ chơi với mỗi chị 8 của nó, chị 3, chị 5 đều đi lấy chồng cả rồi.. chị 8 nó thương nó lắm, quan tâm chỉ dạy trò chuyện với nó, chơi và học cùng nó .. hằng ngày nó vẫn cố giúp đỡ chị học nấu cơm, cắt hái rau, gọt đu đủ, bí để nấu canh.. tay chân nó còn vụng về lắm nhưng nó rất kiên nhẫn và chịu khó tập làm, nó mới 6-7 tuổi chớ mấy, ba mẹ đi làm, rồi còn bận chăm lo mấy đứa em nhỏ nữa nên nó chơi với chị 8 của nó là chủ yếu.. những chuyện trách nhiệm con trai cả, chuyện làm chuyện tốt không cần kể công, chuyện nhìn sự việc phải biết suy xét cẩn thận không nên hời hợt nhìn chỉ bề ngoài, nhìn cái đập vào mắt mình ngay mà thôi.. nhưng chuyện đó với tuổi nó cũng khó mà hiểu hết nhưng nó thông minh và chịu học lắm nên nó tỏ ra có hiểu biết, hiểu chuyện sớm hơn so với tuổi của nó..
Ở nhà quê thời đó sống khổ và lam lũ lắm, nhà lại đông người nên ba mẹ nó phải làm lụng suốt ngày ngoài đồng, em út thì cái ăn cái mặc đều thiếu thốn, nó thấy thương lắm, nhưng nó chua biết làm gì phụ Ba mẹ, nó chỉ biết mình phải nhường nhịn cho các em, cho Ba mẹ những miếng ăn ngon hiếm hoi có được, nó chỉ toàn ăn rau , đu đủ, đậu, với ít cơm còn toàn ăn khoai, nhường cơm cho Ba mẹ, cho các em nhỏ... nó chỉ có thể làm được vậy.. nó cố gắng học hỏi, cố gắng tập tành làm việc, những việc trong nhà, chuyện cơm nước giúp chị, giúp bà nội.. Trong nhà cũng thương nó có món ăn ngon cũng muốn nó phải gắp ăn 1 vài miếng nhưng nó nghĩ như vậy nên nó từ chối, hổng ăn,.. nhiều lần vậy khiến mọi người sinh nghĩ ngợi, họ cứ gặng hỏi mãi vì sao hổng chịu ăn cá thịt.. nó chẳng biết nói sao cả, không thể nói cái ý là nó muốn nhường nhịn, tuổi của nó không đủ lý lẽ để giải thích cho mọi người hiểu bụng nó, nó cứ lảng tránh nói hổng thích ăn thôi, gặng mãi hổng được mọi người lại nghĩ hay là bụng nó có vấn đề, hỏi nó có phải ăn bị đâu bụng phải hông, nó như có lý do để lý giải chuyện hổng chịu ăn cá thịt của mình, nó gật đầu đại đi vậy để cho mọi người khỏi tra xét hỏi hoài... nhưng nó đâu biết cái gật đầu tai hại đó lại làm ảnh hưởng lớn đến cuộc đời nó, đến gia tộc nhà nó mai sau này... Chị 8 của nó, rồi bà nội nó rồi các bà các dì các cô ai cũng cho là cái lý do đó là thật, đến nỗi họ bàn tán hoài săm soi hoài để thành 1 chuyện kỳ lạ, .. thế rồi có ai đó nghĩ và đưa ra cái ý kiến có lẽ nó có duyên tu hành, .. cái ý nảy sinh bất chợt này mau chóng thành cái nút thắt gán ghép cho cuộc đời nó, nhiều lúc giỗ cúng ngồi trong mâm ăn, các dì , bà cũng gắp thịt cá cho nó bảo ăn nhưng người nhà nó lại nhanh miệng nói đỡ nó hổng ăn được sợ việc đó làm mất lòng khách, nó hỡi ôi, dù nó có muốn ăn thì cũng không thể được nữa rồi, cứ bị gạt gói ngay như thế đó, nó chẳng có cơ hội để giải thích hay đính chính lại gì nữa cả..
ông Hai biết được chuyện thì dư luận đã rộ lên quá rồi, hổng thể chữa được, ai đời đứa con trai đầu, đứa con giỏi giang ngoan hiền, đứa con gắn với hy vọng của giòng tộc lại bị cái tiếng có duyên đi tu hành, biết làm sao bây giờ.. bà nội nghe theo người ta bàn nói với ông Hai để nó đi tu cầu phước cho gia tộc, chuyên nối dõi dẫu sao cũng còn mấy thằng em trai nhỏ mới sinh sau,... Cực chẳng đã ông Hai dắt nó lên chùa gần đó gởi sư ông xin cho nó đi tu, nó bắt đầu trở thành chú tiểu trong chùa khi vừa 7 tuổi..nghe mọi người khuyên đi tu cầu phước cho dòng họ cái lý do đó nghe cũng hợp lẽ nên nó thuận nghe theo, hơn nữa ba mẹ nó cũng quyết định như vậy rồi mà, thật bụng nó đâu có muốn đi tu vì mỗi cái chuyện không đâu là hổng chịu ăn thịt cá của nó.. nó ở chùa được tròn năm thấy nó thông minh nên sư thầy gởi nó đi sài gòn học đạo pháp ở chùa lớn trong đó.. nó chính thức xa nhà từ đó..
Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019
Hãy nhìn bên trong của sự việc
Nó ngồi xắt cây chuối để cho heo ăn, Chị nó đến ngồi gần đó xem, nó bắt chuyện và kể lại chị nghe chuyện hồi nhỏ 6-7 tuổi lần đầu tiên chị chỉ cho nó cách xắt cây chuối và những lời chỉ bảo của chị hồi đó, chị bảo nó những lớp vỏ ngoài của cây chuối chỉ dùng cho heo ăn thôi, còn cái lõi bên trong nó trắng ngà, đây mới là phần quý của cây chuối, mới là phần con người ăn được, dạo đó ở quê vẫn thường cắt thân chuối làm rau ăn mà..., Nó nhắc lại chuyện đó cho chị nó nghe, chị nó cũng nhớ chuyện đó, trong nhà có lẽ chị nó là hoạt bát nhanh nhẹn và gần gũi với nó nhiều nhất... Ý nó muốn nhân chuyện cũ để nhắc chị nó cũng nên nhìn nhận lại cho đúng sự việc, mà đừng làm khổ nó nữa, chị nó cứ mải lo nghĩ sợ nó đau bệnh nên lúc nào cũng chỉ nghĩ là nó chuẩn bị phát bệnh, mà là bệnh thần kinh nữa.., ý nghĩ đó nó muốn giải thích cho chị nó hiểu rõ nguồn cơn nó phải chịu cái tiếng đau bệnh đó để được giải ngũ thôi mầ - khối người còn làm nhiều cách điên khùng hơn nó để khỏi làm lính đấy thôi!, giờ về nhà rồi mà người nhà lại cứ nghĩ nó đau bệnh thì làm sao nó sống cho nổi..
Nó nghĩ lần này chị nó hiểu ra được nhưng như nước đổ lá khoai, công cốc mất rồi, chị nó chỉ nghĩ nó lại sắp phát bệnh nên nhắc lại chuyện hồi xa xưa vậy..Nó buồn lòng vô cùng, nghĩ mãi nó chọn 1 cách mạo hiểm hơn, nó bóc vỏ thân chuối ở 1 vài bụi chuối trước nhà chị nó, để cái hình ảnh thân chuối trắng nõn bên trong lộ ra và ai hỏi thì nó chỉ vào đó và nói là nhìn bên trong thân chuối đẹp và trắng , đó mới là cái quý nhất của cây chuối... nhưng than ôi, mọi người lại chẳng ai để lọt tai lời nó nói, ai cũng tiếc mấy bụi chuối, và gán cho nó là đã phát bệnh rồi, sợ nó làm hỏng thêm nhiều cây chuối khác hay làm gì đó nữa có hại thêm nên người trong nhà cột trói nó lại 1 chỗ..đáng buồn và khốn nạn thân nó thay...
Nó đành phải chịu đựng cảnh bị trói 1 chỗ, mới đầu chỉ là trói 1 tay vào cửa sổ, sau do nó tự cởi trói để đi vệ sinh nên nó bị trói cả 2 tay, rồi cả chân nữa..ai mà hiểu được nó đã phải đớn đau đến thế nào trong hoàn cảnh như thế này, không ai cho nó được giải thích gì cả chỉ 1 mực thể hiện sự thương yêu và quan tâm sợ nó phát bệnh nặng hơn..nó bị chết đứng trong cái áp đặt đó của chính những người thân yêu trong gia đình mình..
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)







